CHÚC QUÝ THẦY CÔ MỘT NĂM MỚI VẠN SỰ NHƯ Ý
Chào mừng quý vị đến với website của Lê Thị Thu Hoài - GV trường Tiểu học số 2 Phú Bài, thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
NÓ VÀ TÔI
NÓ
Khác với những buổi sáng, sáng nay bỗng nhiên mình lại dậy sớm hơn mọi lúc, Sương thu đang còn dày đặt, pha chút âm u gợn buồn. Vừa mở cửa ra, gặp Nó. Nó cố gắng lê đôi chân gầy gò yếu ớt đến quấn quýt bên mình. Hình như Nó biết sớm là sẽ sắp từ giã cõi đời, sắp từ giã người chủ kính yêu đã chăm bẵm, nuôi dưỡng nó suốt gần mười năm trời.
Ngày đầu tiên nó về với mình bằng đôi chân còn non yếu hơn bây giờ. Nó chưa biết đứng, thả đâu là nằm đó. chưa biết ăn cơm, ăn thịt. Suốt ngày chỉ biết uống sữa thôi. Thời gian qua đi, Nó cũng lớn dần, trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp, duyên dáng. Mỗi lần đi trông nó vừa uyển chuyển vừa mềm mại khoan thai và không kém phần dịu dàng, quý phái. Học sinh mình thường nói : "Cho Nó đi thi Hoa hậu Chó chắc chắn có giải cô ơi ! " Mình mỉm cười trả lời : "Nếu có cuộc thi thì cô sẽ cho đi ngay"
Không chỉ trong nhà mà cả xóm mình ai cũng yêu thương Nó. Các em học sinh của mình cũng hết sức quý Nó. Vừa vào đến nhà là chạy quanh tìm, bồng nó lên tay, nựng Nó như nựng một đứa trẻ bụ bẫm, xinh xắn vậy.
Thương Nó nhất là lúc hai cô con gái mình đi học xa, Nó luôn là người bạn ở bên mình. Suốt ngày quấn lấy mình. Có gì ngon mình và Nó đều cùng ăn, chiều cùng Nó ra sân ngắm hoa, tưới cây, đi dạo,... Chính nhờ Nó mà mình đỡ cô đơn trong căn nhà trống vắng. Cô bạn hàng xóm thường hay trêu : "chắc không có ai để thương nên quý con chó nhiều đến thế !"
Đi đâu mình cũng lo sợ con cái không chăm sóc nó chu đáo. Cứ gọi điện về nhắc nhở nhớ cho Nó ăn uống đầy đủ. Thương nó thế ! Chăm sóc nó chu đáo vậy mà thời gian cứ vô tình trôi đi. Nó già quá rồi, đôi mắt nó bị một lớp màn đục che khuất. Cứ mỗi lần cho ăn mình phải lấy đũa gắp đưa vào miệng cho nó, dần dần nó ăn cũng ít đi. Người yếu hẳn, đi không vững nữa.
Đêm nằm ngủ mà cứ lo cho nó, thương nó quá. Trời mờ mờ sáng, nó cứ cố gượng lê đến bên chân mình. Sợ Nó đói, mình chạy sang quán bún. Chủ quán còn chưa nấu xong, mình đợi mua ít chả và huyết về đút Nó ăn. Nó ăn được vài miếng nên sự lo lắng của mình cũng vơi đi được một phần nào.
Thế mà trưa nay Nó lại đành đoạn bỏ mình ra đi rồi. Nó chẳng kêu rên. Cứ thế mà im lặng ra đi. Đầu Nó hướng vào nhà, kê lên bậc thềm trông mới thảm thương làm sao ! Chắc Nó cố lê vào nhà để vĩnh biệt người chủ thương kính của nó mà không thể đi nổi. Khi mình chạy đến thì Nó đã trút hơi thở cuối cùng rồi. Người còn ấm lắm, không biết Nó có còn cảm nhận được bàn tay trìu mến đầy yêu thương mà mình dành cho Nó không ! Cổ mình cứ nghẹn lại, muốn nói điều chi đó mà không thể nói nên lời. Hình ảnh đẹp đẽ, khỏe mạnh, xinh xắn những năm qua của Nó cứ hiện về trong tâm trí mình, ... để rồi thương Nó nhiều hơn khi nhìn hình ảnh già nua gầy guộc hiện tại. Ôm xác Nó đi chôn mà nước mắt cứ trào tuôn.
"Thương lắm lắm Xu ơi !" Biết bao giờ mới nguôi ngoai đây ! Một người bạn và cũng là một người con đã luôn đem đến cho mình những niềm vui trong khoảng thời gian mình gặp nhiều cô đơn nhất trong cuộc sống !
Thu Hoài
Mùa thu 20
17
Lê Thị Thu Hoài @ 12:14 05/04/2018
Số lượt xem: 1104
- MÓN QUÀ THỨ HAI TRONG NGÀY CƯỚI (02/10/17)
- NHỚ MÃI NGÀY ẤY (24/08/16)
- HOẠT ĐỘNG NGÀY 26/03/2013 (23/03/13)
- Ấm áp tình thầy trò (15/02/13)

Lê Thị Thu Hoài