LỊCH CUỐN

DANH NGÔN

CHỦ ĐIỂM CÁC THÁNG ĐỘI


Chủ điểm tháng 9: “Giúp bạn đến trường”

Chủ điểm tháng 10: “Hướng về nguồn cội”

Chủ điềm tháng 11: “Tôn sư trọng đạo – Ngàn hoa điểm 10”

Chủ điểm tháng 12: “Uống nước nhớ nguồn”

Chủ điểm tháng 1: “Ngàn hoa việc tốt”
Chủ điểm tháng 2: “Mừng Đảng quang vinh”

Chủ điểm tháng 3: “Tiến bước lên Đoàn”


Chủ điểm tháng 4: “Tiếp bước cha anh”


Chủ điểm tháng 5: “Mừng sinh nhật Đội”


Chủ điểm tháng 6, 7, 8: “Hè vui, khỏe, bổ ích và an toàn”

Tài nguyên dạy học

CẢNH ĐẸP HUẾ

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Lê Thị Thu Hoài)
  • (Lê Thị Thu Hoài)
  • (Nguyễn Thi Lam Phương)
  • (hoahongtrongmua2612)

Điều tra ý kiến

THI TOÁN OLYMPIC

tgt

Ảnh ngẫu nhiên

FB_IMG_1742013293792.jpg FB_IMG_1742219277557.jpg FB_IMG_1742219274020.jpg IMG_20250319_092250.jpg IMG_20190723_154902.jpg IMG_20190721_193504.jpg IMG_20190723_092700.jpg IMG_20190723_093336.jpg IMG_20190723_091546.jpg IMG_20190723_091810.jpg IMG20190427173712.jpg IMG20190427173310.jpg FB_IMG_1556435661790.jpg FB_IMG_1556435666762.jpg IMG_20190310_144010.jpg IMG_20190310_144010.jpg FB_IMG_1553072694557.jpg IMG_20190310_144055.jpg IMG_20190320_161008.jpg IMG_20190406_210451.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    CHÚC QUÝ THẦY CÔ MỘT NĂM MỚI VẠN SỰ NHƯ Ý

    Chào mừng quý vị đến với website của Lê Thị Thu Hoài - GV trường Tiểu học số 2 Phú Bài, thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Truyện > Truyện nước ngoài >

    Tâm hồn cao thượng

     

    Tâm hồn cao thượng

    Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Ông nói:

    Tâm hồn cao thượng

    Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặc tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
    Tôi mở ví tiền và chép miệng:
    -Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
    -Thưa ông , không sao ạ.Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa .
    Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :
    -Thật chứ ?
    -Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá.
    Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng. Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:” Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này”!

    Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi .Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi , gầy gò , xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
    -Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ?
    Tôi kẽ gật đầu . Cậu bé tiếp :
    -Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại. … Rô-be nhờ cháu … mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…

    Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:
    -Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.

    Sau khi dừng lạI một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:
    -Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.

    Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống.
    Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
    -Thưa ông, ông hãy lại gần đây.
    Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em- bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.
    -Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ?
    Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
    -…Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.
    Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng:” Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô-be, để cái chết của em được thanh thản.
    Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần…

    Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy. Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo nàn.

     
     
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    Trích từ : http://chieumua.com/?p=1007
    Chuyên mụcCuộc sốngQuan niệmTruyện ngắn | Nhãn,.

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Thu Hoài @ 11:20 09/07/2012
    Số lượt xem: 1454
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Tôi đã đọc bao nhiêu lần rôi nhưng lần nào nước mắt tôi cũng rơi. Tôi ước gì có một phép màu như trong truyện cổ tích để em bé được sông lại và được hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc mới xứng đáng với tấm lòng cao thượng của em.

    Avatar

    Ghé thăm cô, Lâu rồi em cũng không lên mạng cô à, cô và gia đình ui khỏe cả chứ, chúc cô nhiều niềm vui hạnh phúc.

     
    Gửi ý kiến