CHÚC QUÝ THẦY CÔ MỘT NĂM MỚI VẠN SỰ NHƯ Ý
Chào mừng quý vị đến với website của Lê Thị Thu Hoài - GV trường Tiểu học số 2 Phú Bài, thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Từ Nghệ an đạp xe ra Hà Nội thi ĐH
Đạp xe 300km từ Nghệ An ra Hà Nội thi đại học
Chiều 7/7, tôi tìm gặp Ngô Văn Thuận trước cổng chợ Vinh, TP Vinh (Nghệ An). Khi ấy Thuận đang tay xách bọc nilông đựng sách vở, vai mang túi quần áo tìm cơ sở sửa chữa điện lạnh để làm thêm.
Thật không thể ngờ bởi Thuận đi xe đạp 300 km ra thi đại học tại điểm thi Trường THPT Hai Bà Trưng, huyện Thạch Thất (Hà Nội) mới về quê được một hôm mà giờ đã vào chợ Vinh tìm việc làm. Thuận bảo: “Thi xong tôi phải vào đây tìm việc ngay chứ ở quê không có việc buồn tủi lắm”.
![]() |
| Thí sinh Ngô Văn Thuận sau khi thi xong lại đạp xe 300 km về Vinh để đi làm thêm, trong khi chờ kết quả. |
Chuyện Thuận đạp xe từ xóm 8, xã Xuân Thành, huyện Yên Thành (Nghệ An) ra Hà Nội dự thi bắt đầu từ gia cảnh của một học sinh nghèo đến mức nhà cũng có xe đạp nhưng bị hư nên Thuận phải mượn xe của bạn để đi.
Thuận kể: “Cha mẹ cũng đã vay mượn tiền cho tôi ra Hà Nội thi nhưng nghĩ đồng tiền vay nóng sẽ làm cha mẹ khổ nên tôi mượn xe đạp của bạn. Mượn xong, tôi sợ cha mẹ không cho đi nên phải giấu mặc dù từ nhỏ tới nay tôi chưa đi ra khỏi làng nhưng nghĩ cứ đi rồi sẽ đến. Tôi bắt đầu khởi hành lúc 13g ngày 29-6. Phải đi trước bốn ngày vì sợ đi 2-3 ngày mới tới. Hành trang chỉ có cái bút, bộ quần áo và 30.000 đồng”.
Đêm ấy, đi tầm 40km, Thuận lại xuống vừa dắt xe đi bộ vừa nghỉ. Do không biết đường nên khi gặp đường rẽ, Thuận gọi tổng đài Bưu điện Nghệ An để được hướng dẫn rồi đi tiếp. 24h, mệt rũ người, Thuận tạt vào Bệnh viện Hữu Lực của TP Thanh Hóa nghỉ chân khoảng một giờ nhưng “chỉ ngồi chứ không dám nằm, sợ nằm ngủ kẻ xấu lấy mất xe”.
9h30 ngày hôm sau khi ra đến huyện Thạch Thất, Thuận vào quán ven đường xin nước uống. Tình cờ Thuận gặp một người tốt bụng hỏi han. Đó là đại úy Nguyễn Quốc Khánh, Công an huyện Thạch Thất. Biết chuyện một thí sinh từ Nghệ An đạp xe 300 km chỉ uống chứ không có gì để ăn, đại úy Khánh xem giấy tờ tùy thân rồi chở Thuận gặp một số cán bộ Huyện ủy Thạch Thất. Cuối cùng Thuận được gia đình ông Ánh cưu mang việc ăn ở và chở đi thi.
“Vì sao Thuận không thi ở cụm thi Vinh mà phải ra Hà Nội?, tôi hỏi. Thuận nói: “Tôi chọn Trường Sĩ quan lục quân 1 để thi vì nếu được vào trường này, cha mẹ tôi sẽ đỡ một gánh nặng. Bởi cha mẹ làm nghề nông từ khi sinh tôi rồi nuôi tôi ăn học suốt 12 năm trời trong ngôi nhà sụm”. Nói đến đó, Thuận rưng rưng ánh mắt. Tôi hướng câu chuyện sang bài thi của Thuận. Thuận bảo: “Khi đọc xong đề, tôi xác định có thể đạt 8 điểm. Tôi đã làm hết khả năng của mình nhưng thú thật khi làm bài đầu óc tôi khó tập trung đến tối đa vì người quá mệt mỏi. Tôi nghĩ nếu trượt đợt thi này tôi sẽ đi làm thêm ở chợ Vinh, chờ cơ hội vào Nam thi vào một trường dạy nghề nào đó”.
Trước khi gặp Thuận, thầy Nguyễn Trọng Mậu - chủ nhiệm ba năm học cuối cấp của Thuận - cho biết: “Thuận là học sinh khá giỏi thuộc lớp chọn của Trường THPT Yên Thành 2, nhất là môn Toán, Lý. Thuận còn là cán bộ của lớp, hiền lành đến ít nói nhưng sống giàu nghị lực. Không ai nghĩ một học sinh như thế lại cả gan đạp xe 300 km để thi vào đại học như Thuận”.
Theo Tuổi trẻ
Kết quả buồn của thí sinh đạp xe 300 km đi thi
Khi nghe tin "sĩ tử vượt đạp xe hơn 300km đi thi" đã trượt đại học, ai cũng tiếc nuối. Thế nhưng cậu học trò nghèo Ngô Văn Thuận (xóm 8 xã Xuân Thành, Yên Thành, Nghệ An) vẫn quyết tâm theo đuổi bằng được ước mơ của mình.
>> Đạp xe từ Nghệ An ra Hà Nội thi ĐH: 300km của nghị lực và hy vọng
Dù rất buồn với kết quả thi vừa rồi nhưng Thuận cho biết, cậu sẽ vừa đi làm vừa ôn thi để năm tiếp tục thi đại học.
Thí sinh nổi tiếng
Cho đến tận bây giờ khi kể lại câu chuyện của con về chuyến đi dài hơn 300 km của con bằng chiếc xe đạp chị vẫn còm rơm rớm nước mắt. Trước đi Thuận đi nó có xin tôi 10 nghìn đồng. Nhưng lúc đó trong nhà không còn đồng nào để đưa cho con. Khoảng 13h ngày 29/6, em mang chiếc túi xách hàng ngày sang nhà bạn hỏi mượn xe đạp. Cứ nghĩ con mượn xe đi học nên tôi cũng chẳng để ý. Nhưng chờ mãi đến tối vẫn không thấy con trở về, hỏi thăm thầy cô và tất cả bạn bè của nó mà không ai biết. Gọi điện thoại thấy đổ chuông mà không nhấc máy, mọi người ở nhà đều lo lắng đúng ngồi không yên, chạy khắp nơi để tìm. Đến khi báo chí đưa tin việc Thuận đi thi lên thì gia đình mới hay. Lúc đó giận con cũng giận thật nhưng sau đó chúng tôi lại thương nó, cũng vì hoàn cảnh khó quá...", chị Tuệ bỏ lửng câu nói.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, là anh trai cả trong nhà nên Ngô Văn Thuận (SN 1994) có tính tự lập từ nhỏ, lại học giỏi để làm gương cho các em noi theo. Năm Thuận lên lớp 5 thì em gái Thuận mắc bệnh hiểm nghèo, gia đình lại không có tiền chữa bệnh nên sau mấy tháng đổ bệnh đã qua đời. Lúc làm hồ sơ thi đại học Thuận đã một mình quyết định và giấu mọi người trong gia đình vì em nghĩ bố mẹ sẽ không cho đi một mình giữa Thủ đô xa lạ. Sau khi hoàn chỉnh hồ sơ, Thuận đã chuẩn bị cho mình tinh thần để đạp xe đi thi. Trưa ngày 29/6, Thuận đã xuất phát để thực hiện ước mơ của mình.
Thuận đạp xe xuống thị trấn Yên Thành, qua Diễn Châu một đoạn thì thấy bảng chỉ dẫn đi Hà Nội 270 km nên em quyết định đạp xe một mạch ra Hà Nội. "Em chưa biết Hà Nội ở đâu cả nhưng em nghĩ mình cứ đạp xe men theo quốc lộ 1A thì sẽ đến. Lúc đi trong túi chỉ vỏn vẹn 30 nghìn đồng cả tiền mẹ cho lẫn tiền bán sắt vụn có được. Khi ra đến Hà Nội em vẫn còn dư 10 nghìn trong túi. Suốt hành trình đó em chỉ ăn bánh mì không và uống nước mang từ nhà đi. Nếu mệt thì em nghỉ khoảng 15 phút rồi đi tiếp. Buổi tối mát trời em tích cực đạp hơn", Thuận hồn nhiên kể lại về hành trình của mình.
Khoảng hơn 9h ngày hôm sau khi ra đến huyện Thạch Thất (Hà Nội) Thuận vào quán ven đường xin nước uống. Tình cờ Thuận gặp một người tốt bụng hỏi han. Đó là đại úy Nguyễn Quốc Khánh, công an huyện Thạch Thất. Biết chuyện một thí sinh từ Nghệ An đạp xe 300 km chỉ uống nước chứ không có gì để ăn, đại úy Khánh xem giấy tờ tùy thân rồi chở Thuận đến gặp một số cán bộ Huyện ủy Thạch Thất. Cuối cùng Thuận được gia đình ông Ánh cưu mang việc ăn ở và chở đi thi.
Không từ bỏ ước mơ
Sau khi trường Sĩ quan Lục quân 1 công bố điểm chuẩn là 16,5, Thuận rất tiếc vì không đủ điểm đỗ (em thi được 13 điểm, cộng điểm khu vực là 14 điểm). Tuy số điểm không được như mong đợi nhưng ai cũng khâm phục nghị lực vượt khó của cậu bé đạp xe hơn 300km để đi thi đại học. "Khi đọc xong đề, em xác định có thể đạt 8 điểm. Em đã làm hết khả năng của mình nhưng thú thật khi làm bài đầu óc khó tập trung đến tối đa vì người quá mệt mỏi. Ngay lúc đó, em nghĩ nếu trượt đợt thi này sẽ đi làm thêm sửa chữa điện tử ở chợ Vinh, chờ cơ hội vào miền Nam thi vào một trường dạy nghề nào đó", Thuận cho biết.
Khi vừa đi thi về đến nhà được một ngày, Thuận liền xin bố mẹ xuống chợ Vinh để làm thêm. Nhưng làm được một ngày thì bố mẹ gọi về quê để nghỉ ngơi, gọi mãi Thuận mới chịu về nhà. "Em chọn trường Sĩ quan Lục quân I để thi vì nếu được vào trường này, cha mẹ em sẽ đỡ gánh nặng về học phí và ăn ở. Cha mẹ đều làm nghề nông, bệnh tật ốm yếu suốt, từ khi sinh em rồi nuôi ăn học suốt 12 năm trời trong ngôi nhà sụm", nói đến đó, Thuận rưng rưng ánh mắt.
Mặc dù chưa đỗ trong kỳ thi năm nay nhưng Thuận vẫn quả quyết cho biết: "Năm sau, em sẽ tiếp tục thi lại vào trường Sĩ quan Lục quân 1 để theo đuổi ước mơ của mình. Thời gian sắp tới, em sẽ đi vào Nam vừa học vừa làm để tiết kiệm tiền, năm sau tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Nhà nghèo, em phải chấp nhận xa xứ làm thêm, chứ giờ ở nhà ôn thi lại, gia đình không đủ tiền cho em ăn học. Bố mẹ đau ốm suốt hơn nữa gia đình phải dành số tiền lớn để chữa bệnh cho bà nội và nuôi em trai ăn học. Em không muốn bố mẹ có thêm một gánh nặng nữa. Đây là ngôi trường mà em mong ước từ lâu và vào được trường này thì gia đình sẽ không phải lo học phí nên em sẽ quyết tâm theo đuổi. Em biết chỉ có học mới giúp gia đình em đỡ khổ và có tiền để đưa bà nội đi chữa bệnh", nói xong Thuận đưa mắt nhìn sang người bà nhỏ thó đang ốm, nằm ở góc giường.
|
Đã nhiều lần định nghỉ học vì nghèo Thầy Nguyễn Trọng Mậu, giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của Thuận cho biết: "Biết hoàn cảnh gia đình khó khăn đã nhiều lần Thuận đã bỏ học đi làm thêm ở dưới TP Vinh nhưng nhờ bạn bè và thầy cô động viên và giúp đỡ, Thuận mới tiếp tục đến lớp. Tuy vậy, Thuận luôn đạt học sinh khá giỏi của trường, không những thế Thuận còn là một cán bộ gương mẫu được bạn bè và thầy cô quý mến". |
Trong ngôi nhà nhỏ mới được sửa lại, những cây cột trong nhà đều phải chắp nối hai lần do lúc trước nhà thấp và bị mối ăn đến gần sập, mẹ Thuận buồn buồn tâm sự: "Cách đây mấy năm nhà tôi nghèo đến mức không có cơm mà ăn. Căn nhà này lúc xưa mối nhiều đến mức mỗi khi đi làm về là tôi liền lấy chổi để quyét mối ra khỏi nhà kẻo nó leo lên ăn hết gỗ". Rồi chị Tuệ bỗng đổi giọng tươi vui: "Hôm trước do chúng tôi nghèo quá nên không có tiền cho con đi thi. Giờ thấy nó ham học thế này và cũng thấy con có khả năng nên dù có khó khăn đến mấy gia đình cũng sẽ cố gắng cho Thuận đi học. Nhà còn mấy đàn gà ngoài vườn kìa, chắc bán đi cũng đủ cho nó tiền xăng xe để năm sau không phải giấu mẹ đạp xe đi thi".
Những ngày này khi nghe tin các bạn trong lớp đậu đại học với số điểm cao làm Thuận nhiều lúc hoang mang. "Bạn bè trong lớp cũng học ngang tầm như em mà giờ ai cũng đậu những trường danh tiếng cả em cũng thấy chạnh lòng. Hy vọng năm sau thi lại em sẽ đậu với số điểm cao hơn", Thuận nói xong rồi mỉm cười vui vẻ. Tuy nhiên, khi Thuận vừa đi xuống nhà lấy nước, chị Tuệ cho biết: "Nhìn bề ngoài nó vui vẻ vậy thôi chứ trong lòng nó buồn lắm. Khi chưa biết kết quả thi ngày nào cũng xin tôi 2 nghìn đồng đạp xe hơn 10 cây số ra chỗ có máy tính để lên mạng tra kết quả. Nhiều hôm thấy con đi về giữa trưa tôi có hỏi nhưng con chỉ nói đi có việc chứ nó không nói rõ cho tôi biết".
Sau khi biết kết quả thi, hằng ngày Ngô Văn Thuận lại đạp xe đi làm đủ nghề để kiếm từng đồng tiền nhỏ để tích góp cho những dự định của mình sau này. Nhìn dáng người khắc khổ của em, chúng tôi thầm cầu mong cho những điều may mắn sẽ đến với gia đình nghèo khó và cậu học trò nghèo hiếu học ở vùng quê lúa Yên Thành.
Theo Hà Hằng - Kim Long
Người đưa tin
Dành học bổng giúp thí sinh đạp xe 300km thi đại học
(Kienthuc.net.vn) - Biết chuyện của Ngô Văn Thuận (18 tuổi, ở xóm 8 xã Xuân Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An) đã đạp xe 300km ra Hà Nội thi đại học, bạn đọc Lê Nhật Linh (con trai thứ 2 của nhà báo Lê Phương Dung đang du học tại Pháp) đã thốt lên: "Thuận ơi cố lên, thương em quá, anh gửi tặng về cho em một phần học bổng của anh tháng 7 là 500 Euro."
Mua nợ chiếc quần đùi cho cháu
Trưa 12/7, phóng viên Kienthuc.net.vn có mặt tại nhà Thuận để trao số tiền 13.300.000 đồng (500 Euro) của bạn Lê Nhật Linh.
PV Kienthuc.net.vn trao tiền của bạn Lê Nhật Linh (con trai nhà báo Lê Phương Dung) cho em Thuận. Bà Thái Thị Ký (75 tuổi, bà nội của Thuận) khóc: “Tui có biết hắn (Thuận) đạp xe đạp đi thi mô (đâu). Cứ nghĩ cháu ra Hà Nội mà không có tiền là tui không ăn được. Mấy ngày cháu đi thi, tui chỉ biết khóc thôi”.
Tối hôm đi thi đại học về, thấy Thuận mặc chiếc quần đùi rách tả tơi, bà đã đi bộ ra chợ Gám (cách nhà mấy cây số) mua chịu (nợ) chiếc quần đùi để cho cháu mặc.
Sao họ lại cho bà nợ và lấy tiền đâu mà trả, tôi đùa? Bà nội Thuận làm phép tính chua chát: “Tui già rồi nhưng đi ra chợ ở đâu họ cũng cho nợ liền. Quần đùi có 47 ngàn đồng. Tui đi mót (bắt) hến (con hến) hai ba bữa là có tiền trả quần cho cháu thôi. Nhiều người ở chợ quen mặt tui vì đã mua hến đấy”.
Bố đi vay tiền về thì con đã đi thi Đại học
Khi Thuận đi thi về cả nhà cũng cứ tưởng là Thuận đi bằng ô tô. Chỉ đến khi dư luận bàn tán thì gia đình mới vỡ lẽ.
“Hôm Thuận về, tôi thấy cháu gầy mà đen nên hỏi: Con không đi thi Đại học à? Mà làm gì mà người hư (ốm-PV) như thế? Thuận có bảo là con đi thi về đây.
Thì cũng tưởng cháu đi ô tô chứ ai biết. Về hôm trước thì hôm sau cháu đã vào thành phố Vinh đi làm thuê. Mới nghe báo chí đưa tin, tôi mới biết cháu đạp xe đi Hà Nội đó chớ. Thương con nên tôi đã gọi cháu về cho nó nghỉ ngơi mấy ngày”, chị Ngô Thị Tuệ (mẹ Thuận) nói.
Ngồi bên cạnh, anh Ngô Văn Quý (bố của Thuận) thành thật: “Gia đình tôi thuộc hộ nghèo từ năm 2008 nhưng cũng không đến mức không vay nổi tiền để đưa cháu đi thi Đại học đâu”.
Theo anh Quý thì ý định của gia đình là hai bố con sẽ ra Hà Nội thi Đại học. Nên anh Quý đã đi vay 4 người quen được 2 triệu đồng. Tuy nhiên khi về nhà thì đã biết là Thuận đã đi thi Đại học bằng cách đạp xe đạp.
Thuận còn có 1 em trai, nhà có tất thảy 4 khẩu và 3 sào ruộng. Một năm hai vụ lúa cũng được gần 1,5 tấn lúa. Bố mẹ Thuận đều làm nông nên mọi thứ kinh phí đều trông chờ vào lúa.
“Mấy năm nay tôi bị bệnh gai cột sống nên cũng không làm được gì nhiều. Nghĩ cũng thương con nhưng cũng phải gắng chịu thôi”, anh Quý nói.
30 ngàn đồng của Thuận có được từ cái nắn dòng
Khác với sự mãnh liệt khi đạp xe ra Hà Nội, trong câu chuyện với chúng tôi, Thuận rất ít nói. Thậm chí rất hiếm thấy nụ cười nở trên môi em. Thuận đã nói về số tiền 30 ngàn đồng mình có được trước sự bất ngờ của chúng tôi.
“Biết nhà đang phải vay ngân hàng, bố lại chạy đi vay tiền nên hôm đó sẵn có chiếc xe đạp đã mượn bạn từ trước nên em đã ôm chiếc nắn dòng ti vi đi bán. Chiếc nắn dòng đã cũ nên nghĩ cũng bán được 100 ngàn thôi.
Mặt khác cũng có thể vay thêm tiền từ hàng sắt vụn rồi để xe đạp lại để bắt xe đi Hà Nội thi Đại học.
Nhưng ra bán nắn dòng chỉ được 30 ngàn đồng. Tiền vay thì người chủ hàng sắt vụn không cho mà còn bảo: Xe máy để đây thì cho vay chứ xe đạp thì 1 ngàn cũng không. Vậy nên lúc đó em đã quyết tâm đi thi bằng xe đạp”, Thuận e ngại khi nói.
Thuận giúp bà nhặt hến Rồi Thuận làm phép tính: “Em nghĩ đạp xe đi Hà Nội cũng gấp mấy lần đi Vinh thôi. Ban đầu em cũng dự tính là đi hai ngày hai đêm. Ra đến nơi sẽ xin việc làm thêm. Nhưng không ngờ lại nhanh như thế”.
Khi chúng tôi trao quà của bạn Lê Nhật Linh, Thuận lấy cuốn sổ tay ra ghi chép, nói với tôi: “Anh Nhật Linh tốt bụng quá anh hè. Em có đọc báo thấy nhà anh Linh ai cũng tốt rứa. Mẹ anh Linh là nhà báo Lê Phương Dung gởi tiền hỗ trợ cho nhiều người quá anh hè. Em thấy cả anh trai anh Nhật Linh là anh Ngọc Linh cũng làm từ thiện nữa.
Còn có nhiều người hỗ trợ cho em lắm, em đều ghi chép lại cẩn thận. Nếu không có họ, chưa hẳn em đã vượt qua được khó khăn khi có mặt tại Hà Nội để thi Đại học. Qua đây em xin gửi lời cảm ơn chân thành đến mọi người!”
Trọng Đức
Lê Thị Thu Hoài @ 18:25 24/08/2012
Số lượt xem: 1182


Các ý kiến mới nhất